[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 54: Tạm biệt thôn Cổ Gia

Chương 54: Tạm biệt thôn Cổ Gia

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

7.820 chữ

15-09-2026

Bạch Thỏ và Ngô Đại Hải dẫn đường, đưa nhóm Cao Dương đến đầu con dốc ở thôn Cổ Gia.

Trên bãi đất trống bên ngoài từ đường, rạp đám tang đã được dỡ bỏ, chỉ còn vương lại chút xác pháo vụn và vài cái vòng hoa. Cả nhóm đẩy cửa từ đường, bước đến trước cái giếng cổ trong sân.

"Chắc là chỗ này rồi." Bạch Thỏ cũng không dám chắc lắm. Cô kéo khẩu trang xuống, chìa tay về phía Điện Thử: "Đưa mạch phù văn cho tôi."

Lúc Bạch Thỏ lên tiếng, Bàn Tuấn vội sấn lại gần, lén liếc cô một cái rồi đỏ bừng mặt —— Quả nhiên là một thiếu nữ đáng yêu, lại còn có răng khểnh, chuẩn gu cậu ta luôn. Giá mà ăn mặc bớt cái vẻ "chị đại" đi một chút, đổi sang phong cách kẹo ngọt Nhật Bản thì hoàn hảo.

Bàn Tuấn còn đang mơ mộng viển vông thì Điện Thử đã móc từ trong túi ra một món đồ hình tròn. Nó cỡ bằng hộp phấn trang điểm, rất mỏng, nhìn bằng mắt thường chắc chỉ dày khoảng 1cm.

Mọi người bất giác bị món đồ tinh xảo này thu hút. Nó được làm bằng kim loại màu trắng bạc, bên trên khắc đầy những rãnh nhỏ li ti trông như bảng mạch điện tử, bên trong không ngừng có những luồng sáng lấp lánh chảy dọc theo các đường rãnh. Ở chính giữa khảm một đồ đằng hình "con mắt", toát lên vẻ vừa cổ xưa huyền bí, vừa mang đậm chất công nghệ cao, cứ như thể nó là sản phẩm đến từ một nền văn minh cổ đại nơi khoa học và ma pháp song hành vậy.

"Cái gì đây?" Tính tò mò của Cao Dương trỗi dậy.

"Bọn tôi gọi nó là mạch phù văn." Bạch Thỏ cầm món đồ trên tay, "Thứ này cực kỳ hiếm, lại còn hữu dụng lắm. Hôm nay nhờ có năm người các cậu thì bọn tôi mới lấy được nó đấy."

"He he, tính cả khối này thì tổ chức chúng ta đã có trong tay hai khối mạch phù văn rồi đấy." Ngô Đại Hải vô cùng tự hào.

"Thế nó dùng để làm gì?" Cao Dương hỏi tiếp.

"Lát nữa kể chi tiết sau, ra ngoài trước đã." Bạch Thỏ cầm mạch phù văn giơ ra giữa khoảng không trên miệng giếng. Chỉ nghe trong không khí vang lên một tiếng "ong", một luồng sáng từ đáy giếng chiếu rọi thẳng lên.

Bạch Thỏ thu mạch phù văn lại, mỉm cười như đã đoán trước: "Chuẩn rồi, y hệt như lĩnh vực dưới lòng đất lần trước."

Bạch Thỏ quay đầu lại: "Từng người một thôi, không phải vội. Điện Thử, anh lên trước đi, tôi chốt đoàn."

"Ok luôn." Ngô Đại Hải tạo một dáng thật ngầu rồi nhảy về phía miệng giếng. Gã không hề rơi xuống dưới mà lại lơ lửng giữa luồng sáng màu vàng cam phóng ra từ miệng giếng, hoàn toàn phớt lờ trọng lực.

Dừng lại chừng hai giây, chỉ nghe "vút" một tiếng, Ngô Đại Hải đã nương theo quỹ đạo của luồng sáng vọt thẳng lên trời, chớp mắt đã biến mất tăm.

Cao Dương hiểu ra ngay, đây là một "đường ống thang máy" công nghệ cao.

"Người tiếp theo." Bạch Thỏ gọi.

"Để tao!" Vương Tử Khải nóng lòng muốn thử, nhảy vọt vào trong luồng sáng rồi nhanh chóng "thăng thiên".

Kế đó lần lượt là cảnh sát Hoàng, Bàn Tuấn, Thanh Linh rồi đến Cao Dương.

Cao Dương nhảy vào luồng sáng, ngay lập tức cảm thấy cơ thể mất trọng lượng. Kế tiếp, một từ trường mạnh mẽ nhưng êm ái cuốn lấy hắn bay vút lên cao. Trước mắt là những hạt năng lượng lưu chuyển với tần số cao, cả quá trình khiến hắn hơi choáng váng. Rất nhanh, hắn đã chạm tới "ranh giới" trên không trung, rồi lại xuyên qua một đường hầm dưới lòng đất dài dằng dặc, cuối cùng trước mắt bừng sáng.

Định thần lại, Cao Dương đã đứng ở khoảng sân trước từ đường thôn Cổ Gia. Nếu không nhìn thấy miệng giếng cổ sụp đổ dưới chân, khéo hắn còn tưởng nãy giờ mình chưa hề nhúc nhích.

Cao Dương tự động tách ra khỏi chùm sáng đó. Một lát sau, Bạch Thỏ cũng nương theo ánh sáng đi lên. Cô dùng mạch phù văn thao tác thêm lần nữa, luồng sáng biến mất, lối đi hoàn toàn khép lại."Chào mừng mọi người trở lại." Bạch Thỏ mỉm cười.

"Nãy giờ chúng ta vẫn luôn ở dưới lòng đất à?" Cảnh sát Hoàng hỏi.

"Vâng, chú có thể hiểu đó là một không gian khép kín nằm sâu một nghìn mét dưới lòng đất, nhưng thực tế thì không đơn giản như vậy đâu, để lát nữa cháu kể chi tiết sau." Bạch Thỏ đeo lại khẩu trang, "Mấy người các cậu, đói bụng chưa?"

Năm người đưa mắt nhìn nhau rồi đồng thanh:

"Đói!"

"YES! Đi ăn thịt nướng thôi! Tổ chức bao!" Bạch Thỏ vui vẻ vung tay, rồi chợt nhớ ra điều gì, cô cúi đầu nhìn đôi bàn chân trần của mình: "Tôi còn phải đi mua giày nữa!"

...

Cả nhóm rời khỏi thôn Cổ Gia. Lần này quả nhiên họ dễ dàng băng qua cánh rừng nhỏ, không còn cái "lĩnh vực từ trường" kỳ quái nào cản trở nữa.

Bên lề con đường đất ở vùng quê, chiếc xe của cảnh sát Hoàng quả nhiên vẫn đỗ ở đó.

Cạnh xe cảnh sát còn có một chiếc siêu xe thể thao màu cam. Thân xe thon dài gầm thấp, phần đuôi hơi vát dài, các đường nét hoàn hảo tuân theo nguyên lý khí động học, trông cực kỳ thời thượng và phá cách.

"McLaren!" Vương Tử Khải phấn khích lao tới, "Á đù, tao mê con này từ lâu rồi mà ông bô chê đắt nhất quyết không chịu mua cho!"

"Ây da, người anh em cũng rành xe phết nhỉ." Ngô Đại Hải bước tới, thong dong rút chìa khóa xe ra bấm một tiếng "tít". Cửa xe chậm rãi mở tung lên như một đôi cánh cơ khí.

Trong phút chốc, ai nấy đều sững sờ.

Ai mà ngờ được, cái gã Ngô Đại Hải trông hết sức bình thường này lại là một thiếu gia con nhà giàu chứ?

Ngô Đại Hải nháy mắt đưa tình với Thanh Linh: "Thanh Linh, em có muốn sang xe anh ngồi không?"

Thanh Linh chẳng buồn nhìn gã lấy một cái, khom người chui tọt vào ghế sau xe cảnh sát. Cao Dương ngẩn ra một thoáng rồi cũng lên xe theo.

"Cậu tên Bàn Tuấn đúng không, người cậu hơi to con, lên ghế phụ ngồi đi." Bạch Thỏ vừa nói vừa chui vào hàng ghế sau xe cảnh sát, kẹp Cao Dương ở chính giữa. Cao Dương bỗng chốc ngồi ngay ngắn thẳng tắp, hai tay luống cuống chẳng biết đặt vào đâu.

"Oa, lần đầu tiên được ngồi xe cảnh sát đấy, cảm giác hơi hồi hộp nha." Bạch Thỏ đang cực kỳ vui vẻ, líu lo như một cô bé sắp đi dã ngoại.

"Có muốn chú còng tay lại cho chân thực hơn không?" Cảnh sát Hoàng trêu.

"Được ạ, cho cháu thử xem." Bạch Thỏ vô cùng háo hức.

Cảnh sát Hoàng ném ra sau một chiếc còng số tám thật: "Đây."

Bạch Thỏ bắt lấy chiếc còng, lập tức khóa vào tay trái mình, rồi lại túm lấy tay phải của Cao Dương, "cạch" một tiếng khóa lại.

"Cô làm cái gì thế?" Cao Dương giật mình.

Bạch Thỏ lúc lắc bàn tay nhỏ nhắn: "Hai đứa mình trông có giống cặp vợ chồng cướp ngân hàng không! Cái kiểu trốn chạy đến chân trời góc bể ấy! Không không không... sát nhân hàng loạt! Sát nhân hàng loạt mới ngầu! Kết cục tôi nghĩ xong luôn rồi nhé, cuối cùng xe cảnh sát bị lật, cậu vì cứu tôi mà chết chung với cảnh sát, để lại cho tôi cả một khối gia tài kếch xù. Sau này tôi chỉ đành ngày ngày tiêu tiền như nước mà ôm nỗi đau buồn khôn nguôi."

Cao Dương cạn lời.

Lúc trước cô còn chê Ngô Đại Hải ảo tưởng sức mạnh, tôi thấy cô còn ảo tưởng gấp mười lần gã!

Trong xe cảnh sát tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ. Trái lại, chiếc siêu xe trị giá hơn hai mươi triệu tệ bên cạnh lại chẳng ai thèm đoái hoài, ngoại trừ Vương Tử Khải.

"Anh trai, em ngồi ghế phụ được không?" Mắt Vương Tử Khải dán chặt vào chiếc xe. Đây là lần đầu tiên thấy hắn nói chuyện với người khác khúm núm như vậy, đúng là sức mạnh của đồng tiền.

"Lên xe đi." Ngô Đại Hải thở dài thườn thượt, lắc đầu đầy vẻ ghen tị: "Mẹ kiếp, thằng nhóc Cao Dương kia mới là người chiến thắng cuộc đời."

Xe cảnh sát nổ máy chạy đi trước.

Ngô Đại Hải khởi động động cơ, Vương Tử Khải hét toáng lên: "Đù má đù má đù má! Đỉnh vãi chưởng! Xe 900 mã lực có khác! Tăng tốc từ 0 lên 100km chỉ mất 2,8 giây, mở khóa tốc độ tối đa có thể đạt tới 380 cây số một giờ! Tiếng gầm động cơ này nghe đã tai thật đấy..."Ngô Đại Hải chẳng vui vẻ gì nổi: "Nếu chú mày thích thế thì anh cho mượn chạy hẳn một năm đấy."

"Thật hả anh!" Hạnh phúc đến quá bất ngờ, Vương Tử Khải mừng suýt khóc: "Đại ca, khỏi phải nói nhiều, từ hôm nay trở đi anh chính là anh em chí cốt của em, thằng Cao Dương giờ chỉ xếp thứ hai thôi!"

"Được rồi, được rồi." Ngô Đại Hải vừa lái xe vừa chán nản xua tay: "Xe cộ thì có gì vui chứ, đời mà không tán được gái thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!